Sunday, September 20, 2015

TỪ HÀNH HƯƠNG TỚI TĨNH TÂM


Vài suy nghĩ vụn vặt

Từ hành hương tới tĩnh tâm

….một thách thức mạnh mẽ đòi chúng ta phải bớt phán xét đi , hãy để lúa và cỏ lùng tự phân loại theo thời gian , để ánh sáng phán quyết bóng tối , để sự thật phán xét sai lầm, và như giáo hoàng Phanxicô , chúng ta hãy bớt vội vàng phán xét nhân danh Thiên Chúa, và hãy biết nói rằng : 
Tôi là ai mà phán xét ?

Những giòng chữ trên đây của  Rev. Ron Rolheiser , OMI  đã đánh động tâm hồn tôi, thường xuyên ngự trị trong đầu óc tôi suốt chuyến bay ngày 5 tháng 8/2015 từ Paris đưa tôi về lại Montréal , sau chuyến hành hương Lourdes, ngày 1 và 2 tháng 7/2015 .
Và bám riết tâm trí tôi sau 3 ngày tĩnh tâm , 21 , 22 và 23 tháng 8 năm 2015, do Huynh Đệ Đoàn ISAVE  ( dòng Phan Sinh Tại Thế , Montréal ) tổ chức trong khuông viên tu viện Dòng Tên ( Villa Saint-Martin ) .


Coi như đoạn văn kể trên đã gây hứng khởi cho tôi kể chuyện hành hương và lần tĩnh tâm vừa qua...


*Hành hương Lourdes

Trước khi rời Montréal đi dự Hội Ngộ Paris 2015 , tôi đã nhận dược bí tích hòa giải , cho nội tâm được an bình trước sự xuyên tạc trắng trợn nhằm lăng nhục nặng nề , ngoài sức tưởng tượng , tuôn xối xả không ngưng nghỉ vào tôi ròng rã 6 tháng dài , từ một nhóm nhỏ nhoi đồng môn Viện Đại Học Đà Lạt ( các khóa đàn em, thường dùng danh xưng “ Thụ Nhân ” ) lộng ngôn , lộng hành , vì lòng ganh tức nhỏ nhen , tị hiềm vô ý thức , vô trách nhiệm. Trong số nầy  có 2  Kitô hữu : một nguyên là cựu nam chủng sinh được Dòng Chúa Cứu Thế rèn luyện hơn chục năm -nhưng “ nhảy rào ” ngang xương-  một là nữ tín đồ được mô tả như “ cực kỳ ngoan đạo ” !

Tưởng thế đã được yên lòng xúc tiến việc Hội Ngộ. Nhưng nhóm “ Thù Nhân ” nầy lại tiếp tục giở trò vu khống , mạ lị , kinh khủng đến độ dùng  photolap biến thể chân dung tôi và các anh chị em cộng tác với tôi để nhục mạ thậm tệ chúng tôi .
Trước tình cảnh bị “ khủng bố ” , bị “ sách nhiễu ” liên tục , bị bôi nhọ hết sức hạ cấp như vậy , các cộng sự viên của tôi nhất định phải làm cho ra lẽ với nhóm “ lệch lạc tâm tính ” nầy .

Tôi phải hành sử sao đây ? Dĩ nhiên , tôi không thể nào quên “ nhỏ bé thôi ” tôi là một PSTT đã nhập tâm Kinh Hòa Bình của Thánh Phụ Phanxicô nghèo khó : đem thứ tha vào nơi lăng nhục , đem an hòa vào nơi tranh chấp , đem chân lý vào chốn lỗi lầm…

Vẫn biết -như anh Mai Xuân Lâm , cựu Trưởng Phục Vụ đã qua đời thường nhắn nhủ ACE-  “ một câu nhịn chín câu lành ” để bảo tồn bầu khí hòa thuận,  “ hòa bình ” trong tình tứ hải giai huynh đệ , nhưng…còn một điều cũng chẳng kém phần quan trọng chút nào cả : đem chân lý vào chốn lỗi lầm !

Sự giằng co giữa hai vế trong Kinh Hòa Bình ( an hòa và chân lý ) khiến tôi hết sức  khổ tâm . Và biết bao lần tôi đã bùi ngùi tâm sự cùng Đấng Tối Cao: “ Chúa ơi! Lòng con đau đớn vô cùng, quặn đau như trăm ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim ! ” .

Bỗng nhiên tôi sực nhớ một đoạn trong Phúc Âm kể lúc Chúa chịu nạn trên thập giá : Xin Cha tha tội cho chúng vì chúng không biết chuyện chúng làm…
Sự giằng co nội tâm dai dẳng dần dà lắng động , tan biến… Tôi nhận ra và tin rằng còn một công lý trên tất cả công lý của thế gian  -Công lý của Đấng Toàn Năng : Vâng Hãy để lúa và cỏ lùng tự phân loại theo thời gian , để ánh sáng phán quyết bóng tối , để sự thật phán xét sai lầm…!

Tôi lại nhớ Lời Chúa : đường lối của các ngươi không là đường lối của Ta. Quả thật , “ Đường lối Chúa khôn dò khôn thấu ” ! Tôi đang được Đấng Tình Yêu gửi tới một thử thách…Thử thách sự thông suốt hay không thông suốt linh đạo Phan Sinh mà nhỏ-bé-thôi tôi đã tập tành tu đức ròng rã 10 năm qua . Đức Ái vẫn mãi mãi là đức cao trọng nhất của người Kitô hữu !

Tôi ra sức thuyết phục anh chị em cộng tác với tôi kiên nhẫn bình tĩnh, không phản ứng . Chẳng phải dễ dàng đâu , nhưng tôi vẫn kiên tâm thuyết phục…Hy vọng “ đem thứ tha vào nơi lăng nhục ” sau cùng sẽ thắng thế trên lòng tự ái vì danh dự bị xúc phạm trầm trọng .

Nghĩ lại , vì tình bạn mà tôi đã trở lại “ giòng đời ”, tạm thời ngưng sinh hoạt với “ dòng tu ” , vô hình trung được cơ hội kiên định rằng :

- “ Bộ áo không làm nhà tu ” ( L’habit ne fait pas le moine ) . Sừng sõ nhất trong nhóm người lăng nhục anh chị em đồng môn của mình là nam cựu chủng sinh , hơn chục năm chịu sự huấn đức của Dòng Chúa Cứu Thế và  nữ tín đồ được “ mô tả ” như cực kỳ ngoan đạo kể trên .

Từng tuổi nầy rồi , tưởng mình đã được miễn nhiễm chuyện hấp tấp để cái hào nhoáng bề ngoài ảnh hưởng đến việc đặt lòng tin cậy . Thấy “ ngài ” cựu chủng sinh vi vút nổ lốp bốp tiếng la tinh , nbt tôi nghĩ rằng “ ngài ”nầy -dầu hèn cũng thể- đáng nể phục lắm !
 Nhìn video “ đấng ” nữ tín đồ “ cực kỳ ngoan đạo ” ngồi trước dương cầm đánh đàn trông có vẻ “ thanh thoát ” lắm . Ấy thế mà… Nào ngờ nbt tôi vẫn “ bé cái nhầm ”, dù cổ nhân thường khuyên nên đề cao cảnh giác đối với hạng Pharisêu hay Tartuff  “ siêu ” kịch sĩ nầy : “ Bộ gió học trò , ( nhưng coi chừng ) bộ giò ăn cướp ( đấy ) !
Vẫn hay Bề ngoài thường gây nhầm lẫn ( Les apparences sont souvent trompeuses ) .

- “ Bằng cấp không làm nên con người ” ( Les diplômes ne font pas l’homme ) : Chao ôi ! “ Ngài ” cựu chủng sinh... “ tốt nghiệp ngang xương ”  ( sortie latérale ) “ nhảy rào ” như kiểu “ tu xuất ” kia và “ đấng ” nữ tín đồ nọ đều là những người “ có ăn học ” ; và đều hành nghề cao quí gõ đầu trẻ . Nghe đâu cũng là những “ bậc ”  thông thuộc Thánh Kinh !

Nhỏ-bé-thôi tôi lại chạnh nhớ tới lời nhắc nhở của Cha Trợ Úy Dòng Aimé Đỗ Văn Thông : mọi dòng viên PSTT  -nói riêng-  mọi Kitô hữu  -nói chung- đều có trách nhiệm truyền giáo . Đây cũng là lời khuyến nhủ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô : Phải biết và dám bước ra ngoài Giáo Hội…

Cách truyền giáo hữu hiệu nhất vẫn là người Kitô hữu thể hiện nếp sống như một biểu lộ cụ thể “ đem Phúc Âm vào đời sống hằng ngày ” với người chung quanh, nhất là đối với những người không cùng tín ngưỡng với mình.
Câu chuyện một nữ Kitô hữu  -mà lối sống hoàn toàn không chút “hiển lộ” những gì bà đã được huấn đức theo Phúc Âm-  muốn thuyết phục người hàng xóm theo đạo của mình , bằng cách cứ đôi ba ngày lại mang đặt trước cửa ông nầy một quyển Thánh Kinh…
Kết quả các quyển Thánh Kinh bị chất đống trong thùng rác của ông nầy .
Bà Ki-tô hữu tức tối , cật vấn ông hàng xóm cho ra lẽ .
-Tôi cần gì đọc Thánh Kinh mà bà nhất quyết bền chí tặng tôi , ông hàng xóm trả lời . Nhìn lối sống của bà , tôi biết ngay Thánh Kinh mà bà muốn trao cho tôi đọc chứa những gì trong ấy rồi !

Câu chuyện trên đây nầy khiến tôi liên tưởng  tới cung cách hành sử đối với anh em mình của “ ngài ” cựu chủng sinh “ nhảy rào ”  -hơn chục năm được rèn luyện trong tu viện Dòng Chúa Cứu Thế-  và “ đấng ” nữ tín đồ… được “ mô tả ” là cực kỳ ngoan đạo ! Nhỏ-bé-thôi tôi chỉ còn biết ngao ngán thở dài !

Mà thôi ! Tôi là ai mà phán xét ?

Trong trạng thái tâm linh như người vừa qua cơn bệnh nguy khổn , có thể phương hại tới niềm tin , tôi “ dìu đỡ ” người bạn đồng hành suốt đời với tôi lên đường hành hương Lộ Đức . 



Nhìn ảnh “ nàng ” phải chống gậy , ACE chắc hẳn thấy trước những cam go suốt chặng đường hành hương , tưởng chừng rất khó thể thực hiện , nếu không muốn nói là…vô phương đối với đôi bạn già yếu trong buổi hoàng hôn của cuộc đời…
Đây là lần đầu chúng tôi đến Lourdes ( dù quá nhiều năm và rất nhiều lần đến Pháp , chúng tôi vẫn chưa được cơ hội thuận tiện đến linh địa thiêng liêng nầy ) .



May mắn thay ! Chúng tôi được vợ chồng bạn đồng môn  -Phật tử thuần thành, tương đối còn khỏe mạnh hơn chúng tôi-  cám cảnh đôi chim nhạn lạc bầy , đơn lẻ  -kẻ sụp cánh, người sụm chân-  tự nguyện tháp tùng hành hương , tận tụy phụ giúp chúng tôi khuân vác hành trang và “ gồng gánh ” nâng đỡ  con nhạn khập khểnh trên gậy chống lên xuống những cầu thang cao ngút ngàn ở các trạm métro hay ga xe lửa .
Tạ ơn Chúa đã thương sót gửi hai “ quới nhơn ” nầy “ phò hộ ” cho chúng con…trên đường đến được với Đức Maria , Mẹ Thiên Chúa !

Bốn  người chúng tôi đã chung sống hòa hợp với nhau như như anh em ruột thịt cùng một gia đình , thực sự cùng chia sẻ hết mọi thứ với nhau . Tuy không cùng tín ngưỡng chúng tôi đã “ sống chung hòa bình ” trọn vẹn .

Nhân lúc đôi bạn Phật tử của chúng tôi đi thêm lần nữa chặng đường Thánh Giá, tôi thì thầm với người bạn đời :
- “ May mà có…( đôi bạn nầy ) đời còn dễ thương ! ” . Quả thật chí lý : Phải biết và dám bước ra ngoài Giáo Hội…sau vố đau thương tổn đến với mình từ vài Kitô hữu không chút Tình Người .

Tham dự rước kiệu Đức Mẹ , tôi  có dịp yêu đời trở lại , bớt bi quan hơn về thế thái nhân tình : Chung quanh tôi hàng nghìn thiện nguyện viên đến từ khắp nơi trên địa cầu , đủ mọi tín ngưỡng…Tất cả đều sẵn sàng sốt sắng giúp đỡ bất cứ ai cần giúp đỡ . Không khí huynh đệ , thân thiện hầu như bao trùm cả thành phố Lourdes !


Khi vô ý bị thương nặng nơi cánh tay phải lúc vào tắm nước thánh , tôi không nhớ nổi bao nhiêu bàn tay đã chăm sóc cho tôi được cứu thương .  Cũng như không đếm nổi bao nhiêu người anh em đi hành hương đã lo lắng trấn an người bạn đời của tôi đã không thấy dấu vết tôi đâu hết khi “ nàng ” rời nơi tắm nước thánh…

***
Nhân đọc một bài viết sắp được đưa lên NSGĐPS mà tác giả vừa kêu xin vừa tâm sự vừa nguyện cầu : Chỉ cần một Trái Tim chảy đầy máu vì lưỡi đồng của Chúa Giêsu là có thể ngăn tất cả những đau thương mà con người đang vùi dập lẫn nhau .
Chúa ơi ! Người biết chăng : Nhân loại chúng con rất đang cần đến Trái Tim Thương Xót của Người ! ”…
…nbt tôi cũng ước vọng khắp nơi trên trái đất sẽ chan chứa tình người như nơi linh địa Lộ Đức nầy .
Đó cũng là lời cầu nguyện thiết tha của nbt tôi khi quì dưới chân Đức Mẹ Lộ Đức…




Lạy Mẹ Ma-ri-a , xin lấy tình mẫu tử mà che chở, gìn giữ hồn xác con trong tình thương của Mẹ . Xin cho con được nép mình trong vòng tay từ ái của Mẹ. Xin cho Đức Ái luôn ngự trị trong tâm hồn con , để con luôn tìm được an bình giữa anh chị em của con .
Amen

**Tĩnh tâm cùng Huynh Đệ Đoàn ISAVE Montréal

“Này đây , Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai ,
người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en ,
nghĩa là ‘ Thiên-Chúa-ở cùng-chúng-ta ’ . ”
 ( Mt 1,23 )


Nbt tôi đến tham dự tĩnh tâm trong tâm trạng hoán cãi theo linh đạo phan sinh , như đứa con hoang đàng tìm về Nhà Cha : Tôi trở lại dòng tu , tạm gác những va chạm vô bổ của giòng đời quá phức tạp , gian truân , đã suýt làm tôi lạc lối về với ACE/PSTT thân ái .


Đây không phải là lần đầu tôi tạm ngưng sinh hoạt với ACE mà mỗi lần như vậy tối thiểu cũng phải 2 tháng , đa phần do công việc ( truyền lại kiến thức đã nhận được trước đó từ các bậc tiền bối ) trong “ giòng đời ” bên trời Âu .
Nhưng lần nầy , trở lại sinh hoạt với Dòng, hình như có gì rất đặc biệt hơn những lần trước :
Thay vì như dự đoán sẽ phải đối diện với những ánh mắt mất thiện cảm hay những gương mặt thờ ơ lạnh như tiền dành cho một lãng tử đã xao lãng việc tu đức , trái lại những vòng tay dang rộng , choàng ôm  ghì siết , những tay nắm  không muốn bức rời , những ánh mắt dịu hiền hài hòa với những nụ cười rạng rỡ cho nbt tôi nhận ra mình vẫn còn được Huynh Đệ Đoàn  PSTT ưu ái  đón nhận với câu chào giúp nhận ra nhau : Bình An và Vui Mừng !
Tôi có bị ảo giác vì quá chủ quan , vì “ lạc quan quá trớn ” chăng : Tôi có cảm nghĩ hình như ACE tôi thấu đáo những bầm vập tôi đã “ kinh qua ” trong công việc ở Paris lần 2015 nầy . Nên ACE thấy cần xoa dịu các thương tổn ( mà tôi đã phải gánh chịu từ một vài Kitô hữu ) bằng những vồn vã ân cần như để ủi an , bù đắp…Đức Ái vẫn còn ngự trị trong lòng ACE chúng tôi !


Qua phần huấn đức rất linh động của Cha Giảng Phòng Giuse Đỗ Quang Khang , tôi nhận ra những “ bầm vập ” mà tôi nghĩ sẽ ảnh hưởng đến Đức Tin , thật ra chỉ là những cơn gió thoảng , những lượn sóng nhấp nhô nhất thời làm rung rinh , chao đảo niềm tin , chứ không lung lạc được Đức Tin của tôi nơi Đức Chúa Giêsu  -Đấng Toàn Năng-  mà sau rốt tôi xin phó thác hết mọi sự .


Cũng qua phần huấn đức tuy vui tươi nhưng rất thâm sâu của Cha Giảng Phòng , tôi càng thêm cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói , bởi vì “ một lời nói là một đọi máu ” ! Một phán đoán vội vã có thể tác dụng như “ giết người không dao ” ! Một phán xét hấp tấp có thể hủy diệt danh giá , nhân cách của nạn nhân bị hồ đồ phán xét : “ Là giết đời nhau đấy, biết không ! ”
Ngay cả đối với anh chị em lầm lỗi , tôi nghĩ mình cũng cần thận trọng trong lời nói bởi vì , như Đức Giáo Hoàng Piô X đã viết :
Khi những sai lầm mà bị khiển trách quá nặng nề và khi những nết xấu mà bị lên án quá hấp tấp , thì thường gây hại hơn là có lợi .”


Một điều rất quan trọng mà nbt tôi ghi nhận : Ban Phục Vụ huy động được nhiều ACE cộng tác hơn những lần trước , kể cả sự cộng tác của một cựu thành viên trong BPV cũ , chuyên trách dẫn kinh và bắt giọng Thánh Ca . Nbt rất đỗi vui mừng và xin… “ Hoan hô BPV! ”


Tĩnh tâm mang lại cho tôi niềm phấn chấn trong an bình . Lâu rồi tôi không có dịp lặp lại phương châm hành động theo triết gia Emmanuel Kant :
“ Hai điều tràn ngập tâm hồn tôi một niềm vui sâu đậm: Bầu trời đầy sao trên tôi và luật đạo đức nơi tôi . ”

Cũng khá lâu rồi tôi không quì trước bàn thờ Chúa đọc kinh tối và cầu nguyện . Trông cậy vào lòng thương sót của Chúa , xin Chúa xóa tội cho con chiên bất xứng với Tình Yêu bao la của Chúa . Amen !

***
Như người bịnh vừa được chữa lành , tôi bồi hồi mở tờ Nội San Gia Đình Phan Sinh cũ , đọc và suy gẫm những gì tôi đã viết ra cách đây 3 năm , vào dịp Giáng Sinh 2012 , mà sao giờ đây tôi vẫn thấy phản ảnh đúng tâm trạng của tôi sau lần tĩnh tâm 2015 nầy :

Đôi khi mãi hăng say tranh luận  hay bình phẩm người chung quanh, tôi lãng quên thực chất quá bé nhỏ của mình…
Đêm nay , trong “ căn nhà ngoại ô ” Thôn trang  Rêu Phong , giờ đây hoàn toàn tĩnh mịch , thanh vắng  -nơi một thuở ACE tôi yêu thương quay quần bên nhau sau Thánh Lễ Đầu Năm, tặng nhau nụ cười như tặng nhau bông hồng-  tôi lặng lẽ quì trước bàn thờ dâng lời cảm tạ Chúa đã thương xót gìn giữ tôi 77 năm qua, để rồi xúc động ngút ngàn “tâm tình” với Người:
Trong trái tim Chúa yêu muôn đời
con xin được một chỗ nghỉ ngơi
nhỏ bé thô i, nhỏ bé thôi
như nước mưa tan trong biển khơi…
nhỏ bé thôi , nhỏ bé thôi
trái tim con trong trái tim Người
nhỏ bé thôi , nhỏ bé thôi
là tình con trong khối tìnhNgười
Tình Người…
                                                 Tình Người…
                                                                                                                  TÌNH NGƯỜI !!!

Thôn trang Rêu Phong , chớm thu 2015
-nhỏ bé thôi lê tấn lộc-











































VIỆN ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT VÀ CÁC CỰU SINH VIÊN..."THỤ NHÂN"

Vài mẩu chuyện đưa tới nhận định về

VIỆN ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT  
VÀ CÁC CỰU SINH VIÊN … “ THỤ NHÂN ”


Lời mở đầu

Bài viết nầy trình bày quan điểm của người viết về :

1- bối cảnh đưa tới sự ra đời của Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà lạt Việt Nam Tự Do
(AEUDVNL ),

2- sự ra đời của Viện Đại Học Đà Lạt ,

3- nghi lễ và nghi thức khai mạc các Đại Hội hay Hội Ngộ của các Hội Đoàn Người Việt Quốc Gia ở hải ngoại .

Tác giả hoan nghinh mọi góp ý xây dựng trong tinh thần tương kính và lịch sự .

LTL


Câu chuyện khởi đầu cũng khá ly kỳ , khi tình cờ, hết sức tình cờ , tôi nhận điện  thư của một thân hữu cho biết một  Đại Hội Thụ Nhân Thế Giới  sẽ được tổ chức tại Paris vào đầu tháng sáu 2012 . Và Ban Tổ Chức Đại Hội đương nhiệm quyết định từ chức vì có sự bất đồng chính kiến với các ý kiến từ các nơi gửi tới, liên quan tới nghi thức khai mạc Đại Hội mà quan trọng nhất là vấn đề treo hay không treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ , quốc kỳ của VNCH mà VĐHĐL với các Cựu Sinh Viên  -được quảng bá dưới danh  xưng Thụ Nhân -đã từng được hưởng mọi quyền lợi của một công dân trong một thể chế tự do , thể chế đã mất dạng trên quê hương ngày 30.4.1975 vì bị bức tử bởi bọn xâm lược từ phương Bắc , như giặc châu chấu , tràn vào miền Nam Việt Nam … cưỡng chiếm !
Do đó , một BTC mới được ra đời , BTC cũ chính thức tuyên bố tự giải tán .


Trong danh sách BTC mới nầy tôi thấy tên một  người quen biết từ lâu , mà tôi rất đỗi ngạc nhiên vì đã không biết người quen nầy là một Thụ Nhân . Nên tôi gửi liền điện thư hỏi người quen đó , lúc bấy giờ là 1 trong 4 người sáng lập Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt ( AEUD ) tại Paris , được lập ra để yểm trợ cho Đại Hội nói trên , với sự cam kết sẽ có đầy đủ các nghi lễ nghi thức khai mạc đại hội : chào quốc kỳ , hát quốc ca và một phút mặc niệm ( tôi sẽ trở lại nghi thức nầy sau ) .

- Quá đỗi ngạc nhiên biết chị từng theo học ở Viện Đại Học Đà Lạt . Tôi cũng đã từng… như chị đấy! Nhưng tôi không là Thụ Nhân . Vậy tôi có thể gia nhập Hội của  quý vị chăng ? Tôi hỏi .
- Tôi cũng chẳng ngờ anh cũng từng…như thế ! Lâu nay tôi và các bạn chúng ta chỉ biết anh là một sorbonnard ( sinh viên Sorbonne-Paris ). Người quen tôi trả lời . Được chứ anh ! Hội là Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt mà ! Nào phải chỉ là Hội Thụ Nhân thôi đâu !

Câu giải thích của người quen nầy khiến tôi chưa hết thắc mắc vì xem qua các đại hội cựu sinh viên VĐHĐL được tổ chức trước đó và sau đó , như đại hội 2014 tại Montréal chẳng hạn , cũng đều xưng danh là Đại Hội  Thụ Nhân  Thế Giới ! Cho nên lúc tôi được mời đến dự phiên họp đầu tiên chuẩn bị bầu Ban Tổ Chức cho Đại Hội nầy , tôi cũng lặp lại câu hỏi tương tợ với một Thụ Nhân khác , người đứng ra triệu tập phiên họp sơ khởi :

- Tôi có đủ tư cách dự phiên họp dù không phải là Thụ nhân…chăng ?
- Được chứ ! Vì anh cũng là CSV/VĐHĐL mà  ! Thụ nhân nầy trả lời .


( VIỆN ĐẠI HỌC ĐÀ LẠT,  1957 )

- À ra thế ! Các bạn đồng môn và tôi  -có mặt tại Viện từ lúc Viện khởi sự chính thức hoạt động, năm 1958 , cho tới năm 1964-  chẳng có chút khái niệm gì về hai chữ Thụ Nhân . Danh xưng Thụ Nhân nầy chắc chắn chỉ xuất hiện vào năm 1964 , khi khoa Chính Trị Kinh Doanh được chính thức khai giảng trong khuông viên VĐHĐL .  Mãi sau nầy ,  khi thoát khỏi địa ngục trần gian cải tạo của CSBV, vượt biển tìm tự do , định cư tại Montréal tôi mới biết  -qua một Thụ Nhân khác nữa-  rằng hai tiếng Thụ Nhân phát xuất từ Đức Ông Simon Nguyễn Văn Lập , người Cha được các CSV ( dưới danh xưng Thụ Nhân )  -thời ngài làm Viện Trưởng-  vô cùng mến yêu , quí trọng . Vậy tôi có nên hiểu tất cả CSV/VĐHĐL đều phải được coi là Thụ nhân chăng ?

Mới đây thôi ,  một Thụ Nhân ( X )  -Thụ Nhân chót của VĐHĐL ,  một Thụ Nhân chưa đủ một niên học khi Viện bị CSBV bức tử-  viết cho tôi :

“ Tuy hoàn cảnh địa lý cách biệt , nhưng đối với ( X ) , chúng ta cùng là một " gia đình Thụ Nhân " của Cha chung Đức Ông Simon Nguyễn văn Lập ” .

Tôi đã trả lời :

(…) xin (X) chớ quá “ hăng say ” mà đâm ra hồ đồ và cường điệu đấy !
Tôi sẽ có một bài viết về danh xưng “ Thụ Nhân ” sau khi Hội Ngộ Paris 2015 kết thúc .
Trong khi chờ đợi , ( X ) nên biết VĐHĐL chính thức hoạt động vào năm 1958 , sau khi được phép thành lập năm 1957 . Khoa CTKD chỉ ra đời năm 1964 . Danh xưng Thụ Nhân có từ đó và thịnh hành vào thời LM Simon Nguyễn Văn Lập làm Viện Trưởng .
Thời tôi vào Viện chưa có Cha Lập . Thời (X) thì Cha Lập hết làm Viện Trưởng , mà Viện Trưởng là Cha Lý .
Cho nên danh xưng Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt bao gồm tất cả CSV/VĐHĐL,  kể cả Thụ Nhân . Nhưng danh xưng Thụ Nhân không thể bao gồm tất cả CSV/VĐHĐL . Dù không được vinh hạnh tiếp xúc hay diện kiến Cha Lập ,  tôi vẫn nghe tiếng Ngài là bậc chân tu , rất mực yêu thương “ các con ” sinh viên của Ngài .
Nhưng võ đoán Đức Ông Simon Nguyễn Văn Lập là Cha chung của tất cả CSV/VĐHĐL thì không hoàn toàn chính xác đâu !
Cũng như nhóm chữ một “gia đình Thụ Nhân” không bao gồm tất cả CSV/VĐHĐL !
Do đó , danh xưng “ Thụ Nhân ” có tính cách chuyên biệt ( spécifique ) , thường ứng dụng với các sinh viên Chính Trị Kinh Doanh -một khoa như các khoa khác ( Sư Phạm , Khoa Học , Văn Khoa  ) mà  thôi ” .  
{ Thụ nhân X nầy mới lên  3 tuổi khi VĐHĐL chính thức hoạt động với 3 phân khoa Sư Phạm, Văn Khoa và Khoa Học }

Do cách nhìn phiến diện của X kể trên , tôi thiết nghĩ : để giúp cho các CSV vào Viện trước 1964 , nếu dùng danh xưng Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt thì dễ dàng cho họ nhận ra đồng môn hơn . Tôi thấy các hội ái hữu cựu sinh viên hay cựu học sinh đều dùng đích danh  Trường Mẹ ( như Cựu Sinh Viên  Đại Học Luật Khoa , Văn Khoa , Sư Phạm , Cao Đẳng Phú Thọ , Quốc Gia Hành Chánh , Võ Bị Quốc Gia , Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức…Cựu Học Sinh Trung học Petrus Ký , Gia Long , Trưng Vương , Chu Văn An , Jean-Jacques Rousseau , v.v…) mỗi lần tổ chức họp mặt . Ngay khi tổ chức Đại Hội các hội đoàn nầy cũng ra thông báo dưới danh xưng Trường Mẹ .

Không có câu trả lời thích đáng cho tôi từ những “ thụ nhân ” được hỏi lúc đó và sau nầy... về việc tôi nêu lên ngộ nhận phát xuất  từ các “Thụ Nhân” theo học khoa ChínhTrị Kinh Doanh, hầu như nghĩ rằng chỉ có các CSV/CTKD mới là “Thụ Nhân” thôi! Điều nầy khiến các CSV theo học các khoa Sư Phạm, Văn Khoa, Khoa Học phần nào cũng buồn lòng , vì họ cũng là Thụ Nhân , khi sinh viên các khoa thuộc VĐHĐL được gọiThụ Nhân từ năm 1964 trở về sau !

***
Trong một điện thư gửi Y , một Thụ Nhân Văn Khoa sau 1964 , tôi viết:
 “ (…) Viện Đại Học Đà Lạt chính thức hoạt động như một VĐH tư thục từ năm 1958 , dù đã được cấp giấy phép từ 1957 ( do Đức Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục đứng đơn xin ) sau khi các sinh viên ban Triết 1 của Trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn được chuyển lên VĐHĐL tiếp tục học trình .
( Khởi đầu , năm 1957 , VĐHĐL chỉ có 49 sinh viên theo học lớp Dự bị Đại Học , theo cách thức của Viện Đại Học Louvain - Belgique ).
Lúc bấy giờ , sau khi trường ĐHSP Sài Gòn đã hình thành , do GS Trương Công Cừu làm Khoa Trưởng , Bộ Giáo Dục đã tổ chức thi tuyển thêm sinh viên cho 3 ban Triết , Pháp Văn và Anh Văn  nhằm mục đích lập thêm một trường ĐHSP nữa ( cùng lúc với trường ĐHSP/Viện Đại Học Huế ) ,  giao phó cho VĐHĐL huấn luyện : Trường Đại Học Sư Phạm Đà Lạt ra đời từ đó , Ban Anh Văn vì quá ít tuyển sinh nên được gửi về sáp nhập với Ban Anh Văn trường ĐHSP Sài Gòn ( từ đó trở đi trường nầy hoàn toàn không có Ban Triết nữa ) , trong số có anh Trần Cảnh Xuân , sau nầy là giới chức cao cấp của Bộ Giáo Dục ) . Cùng lúc , Trường ĐHKH và ĐHVK/VĐHĐL cũng đã thu nhận sinh viên . ( KH có Nguyễn Tử Quốc Hùng -PV1- đậu chứng chỉ Toán Đại Cương . VK có Lê Tấn Lộc đậu chứng chỉ Đạo Đức Học và Xã Hội Học và Nguyễn Văn Tốt -Triết 1-  đậu chứng chỉ Lịch Sử Triết Học Tây Phương ) . Các chứng chỉ nầy đều được giảng dạy bằng tiếng Pháp .

Từ năm 1957 , Cha Joseph Trần Văn Thiện là Viện Trưởng ; Ông Trần Quang Diệu là Tổng Thư Ký từ 1959 , thay thế ông Lê Đình Tuế đựợc gửi đi du học ( hậu đại học ) tại Canada . Sư Huynh Pierre dạy Sư Phạm ( pédagogie ) , Cha Bửu Dưỡng dạy Tâm lý học , Cha Alesis Cras ( Đỗ Minh Vọng ) dạy Triết học Đông Phương , Cha Albert-Marie Bernard Pineau dạy Đạo đức học , Cha Boyer dạy Xã hội học , Cha Gauthier dạy Lịch sử Triết học Tây Phương , Mr Piclin dạy Luận lý học và Triết học Tổng quát ( Siêu hình học ) , Mme Etiennette Poirson ,  Mr Cabrière , Mr Damoineau , Mr Bornecque…dạy Văn chương Pháp , GS Trương Bửu Lâm dạy Latin ,  Mr Rioux dạy Lịch sử cho chứng chỉ Dự Bị Văn Khoa , v.v...Cha Debrook , Quản thủ thư viện.
Tôi không còn nhớ tên các GS dạy ĐHKH...

Nêu lên những chi tiết trên đây , tôi muốn cho thấy một số tài liệu về văn kiện pháp lý hay lịch sử liên quan đến VĐHĐL được phổ biến và đăng tải trên vài website Thụ Nhân là không hoàn toàn đúng như những gì anh chị em sinh viên đầu tiên của Viện đã rõ biết với tư cách là nhân chứng sống mà anh Nguyễn Sanh Biên-PV1, cùng thời với tôi , ( định cư tại Florida ) là một. Chưa kể các nhân chứng khác , như ông cựu TTK/VĐHĐL Trần Quang Diệu ( định cư tại Montréal ), chị cựu sinh viên Chu Kim Long -Triết 1 ( định cư tại Washington DC ) , các anh cựu sinh viên Vĩnh Đễ -Triết1 ( định cư tại Ottawa ) , Nguyễn Ngọc Thọ-Triết 1 ( định cư tại Chicago ), Võ Doãn Nhẫn-Triết 1 , Trần Quang Minh-Triết 1 ( định cư tại San Diego ) , Bùi Phong Quang-Triết 1 , Nguyễn Lộc Thọ-Triết 2 ( định cư tại Nam California ) ; Nguyễn Văn Tốt-Triết 1 ,  chị Lữ Thị Hoài Pháp Văn 1, anh Nguyễn Thành Công , KH 57 ( định cư tại Florida ),  anh Huỳnh Hồng Cẩm , Triết 1 (còn ở lại quê nhà), các anh Nguyễn Tử Quốc Hùng -Pháp Văn 1 , Lâm Võ Huỳnh -Pháp Văn 1 , Bửu Toại-Pháp Văn 1 ( định cư tại Montréal ), Trần Ngọc Thái -Pháp Văn 1, Hoàng Ngọc Biên-Pháp Văn 1  (định cư tại San Jose ) , Hoàng Lý Phúc, Triết 1 ( định cư ở đâu hay còn ở quê nhà , không rõ  ) , v.v…
{ Đó là chưa nói tới một số rất đáng kể các nhân chứng sống khác hiện định cư tại Pháp, như anh Phạm Xuân Ái ( PV1 ) , chị Đỗ Tuyết Sương hay Đỗ Cao Jeanne ( PV1 ) , anh  Phan Như Khuê ( PV1 ), các chị Trương Thị Cúc , Nguyễn Thị Thảo ( PV1 ), các anh chị Nguyễn Thị Lệ Quyên , Triết 1 ( định cư tại Pháp ) , các anh chị Phạm Duy Khiêm , Trần Hữu Đức , Nguyễn Văn Hữu , Chu Trọng Thuyết , Nguyễn Duy Diệm , Trần Đức An , Công Tôn Nữ Tri Chỉ ( Triết 1), hai anh Lê Thành Châu , Trần Xuân Tiên , Triết 1 ( đã qua đời ); các anh chị Nguyễn Văn Sáu , Nguyễn Hoàng Sanh , chị Cécile Nguyễn Thị Bạch Tuyết , chị Đặng Thiên Chi, Pháp Văn 1 ; các anh chị đã qua đời : Phạm Ngọc Đảnh, Triết 1 , Nguyễn Xuân Hoàng , Triết 2 , Ngô Thị Tám , Kiều Văn Chương , Đoàn Thị Mỹ Dung PV1, v.v... và một số ở các nước thuộc Liên Hiệp Âu Châu , tại Hoa Kỳ , tại Úc , v.v…có thể lên tiếng xác nhận những gì tôi viết trong điện thư nầy . Tất cả đều có thể xác nhận Cha Joseph Trần Văn Thiện là VIỆN TRƯỞNG ( chứ không như một số tài liệu “ quả quyết ” Cha chỉ là “ Giám đốc Học vụ - Directeur d’études ) ” ! Đức TGM Ngô Đình Thục là Chưởng Ấn ; sau nầy Đức Cha Nguyễn Ngọc Quang tiếp nối làm Chưởng Ấn....

Tôi xin bổ túc thêm phần nói về Cha Viện Trưởng đầu tiên của VĐHĐL :
Cha Joseph Trần Văn Thiện , cựu “sorbonnard” về Văn Chương Pháp , trước khi nhận chức vụ Viện Trưởng  -do Đức TGM Ngô Đình Thục địa phận Vĩnh Long yêu cầu-  đã là Giám Đốc Tiểu Chủng Viện Vĩnh Long .
Ngài rời VĐHĐL khi được Giáo Hội bổ nhậm Giám Mục địa phận Mỹ Tho } .

Riêng Trường Đại Học Chính Trị Kinh Doanh thì… chỉ ra đời vào năm 1964 ! Và từ đó cho tới ngày 30.4-1975 chỉ võn vẹn có 11 khóa !
(…)
***

Như thế cũng đủ biết, người trong cuộc như tôi mà còn lạc hướng , nói chi đến những ai không am tường về các giai đoạn phát triển của Viện Đại Học Đà Lạt , trước ngày 30.4.1975 !
Nguy hiểm hơn nữa là mới đây một số Thụ Nhân lại tung lên mạng rằng họ muốn tổ chức Ngày truyền thống (?!) tại VN dưới sự chỉ đạo chủ đạo của…CSVN ! Tôi viết tiếp cho Thụ Nhân Y quen biết nói trên :

Và từ đó cho tới ngày 30.4-1975 chỉ võn vẹn có 11 khóa ! Có nghĩa là CTKD chỉ tồn tại 11 năm !  (Riêng VĐHĐL chỉ tồn tại 17 năm , từ 1958 tới 1975 ) . Thế thì  “ nhóm truyền thống ” nầy lại  kỷ niệm 50 năm VĐHĐL ( poster ghi rõ như thế ) là nghĩa lý gì nhỉ ? Phải chăng đám “ thụ nhân trở cờ ” nầy cho rằng VĐHĐL chỉ bắt đầu từ khóa 1 CTKD , năm 1964 : chúng cột thêm số tuổi của Trường Đại Học Đà Lạt / XHCNVN ( từ 1975 tới 2014 ) để “ kỷ niệm ” 50 năm thành lập VĐHĐL !
Rồi chúng cột thêm 39 năm “ khoa ” Quản Trị Kinh Doanh của Trường Đại Học Đà Lạt do một “ Hiệu Trưởng ” VC điều hành để cho là ... “ truyền thống ”của VĐHĐL !  Lại còn gắn lễ giỗ  Đức Ông Simon Nguyễn Văn Lập -Cha chung của các “ Thụ Nhân-cựu sinh viên VĐHĐL ”, theo sự cả quyết của TN X , trước 30.4-75-  vào để cho có...“  chính nghĩa ” thì quả thật là thiếu sự ngay thẳng tinh thần ( honnêteté intellectuelle ), nếu không muốn nói là bất lương đến độ không chút hổ thẹn ( éhonté, sans scrupules ) .
Không “ CHÍNH DANH ” thì quả là có tà ý lươn lẹo . Y như treo đầu dê bán thịt chó ( sự kiện “ lươn lẹo ” nầy hiện nay rất phổ quát trong các hội đoàn người Việt hải ngoại bị Nghị quyết 36 thâm nhập ) .

Nhân tiện, tôi cũng tâm sự với Thụ Nhân Y nầy lý do vì sao nhóm sáng lập Hội mới thay thế cho Hội cũ -lập ra để yểm trợ cho ĐH 2012 tại Paris- đã chấp thuận đề nghị của tôi về danh xưng đầy đủ của Hội :


Do đó , khi một số anh chị em cựu sinh viên đề nghị giải thể Hội CSVVĐHĐL tại Paris ( AEUD ) cũ để khai sinh một hội mới , với danh xưng Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt , tôi đề nghị -và được sự đồng thuận của anh chị em- thêm Việt Nam Tự Do ” ( AEUDVNL ) , như yếu tính cơ bản của Hội .
Vậy mà tôi vẫn phải giải thích và xác định lập trường với hai vị thân hữu cùng lập trường tuyệt đối không hòa hợp hòa giải với VC , dưới bất cứ  hình thức nào ! 

1-Thư trả lời Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại :

Thưa Niên Trưởng ,

Xin Niên Trưởng và quí bạn cứ yên tâm .
Tarzan_VNCH LTL đã chứng kiến nhiều màn gọi là “ phi chính trị ” , sau rốt lòi cái đuôi hồ ly .... phi chính trị rập theo khuôn mẫu ( hay theo chỉ thị ) của  XHCNVN , qua hàng loạt “ nhiêu khê ” trong các hội ái hữu cựu học sinh hay cựu sinh viên ở hải ngoại .
Cho nên khi tái phục hồi sinh hoạt cho Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt cũ , ngoài việc minh xác “ Thụ Nhân ” CHỈ là những cựu sinh viên của VĐHĐL TRƯỚC  30.4.1975 , chúng tôi còn cẩn thận hơn thêm danh xưng VIỆT NAM TỰ DO , cho chẳng ai có thể nhầm lẫn hay cố tình nhầm lẫn rằng các sinh viên của Đại Học Đà Lạt CHXHCNVN có thể là hội viên của Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt-Việt Nam Tự Do , chính thức ra đời ngày 16 tháng 7 năm 2013 mà tôi được hân hạnh đảm trách chức vụ Hội Trưởng đầu tiên .

2- Trả lời " thắc mắc " của Luật Sư Lê Duy San :
( Rất tiếc  tôi lưu giữ nơi nào mà chưa tìm ra...)

Đại khái LS Lê Duy San hiểu lầm AEUDVNL là Hội do “ TN ” XXX bên Paris lập trước khi Hội AEUD ra đời để yểm trợ cho ĐHTN 2012 , nên hỏi tôi có phải Hội “ do anh làm Chủ tịch (...) trở cờ ” chăng khi “ tổ chức ĐHTN 2012 tại Paris ” !
Tôi đã đính chính nói rõ sự “ nhầm lẫn ” đó . Và khẳng định “ Hội chúng tôi không có Chủ tịch Ban Chấp Hành , mà chỉ có Hội Trưởng . Nhưng có Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị . Và nhóm chữ Việt Nam Tự Do đã tỏ rõ lập trường chính trị của chúng tôi ” .  LS Lê Duy San trả lời như thế thì ông rất yên lòng !

Hôm nay được dịp bộc lộ tâm tình cùng anh , tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Rất mong gặp lại anh chị trong Đêm Hội Ngộ Paris 2015 -trọng điểm thiết yếu của Hội CSVVĐHĐLVNTD, khơi mào cho các chuyến landtour và cruise ( như là phần phụ diễn văn nghệ , để ACE tiếp tục hàn huyên khi du lịch và du ngoạn ).

Bây giờ tôi nghĩ nhóm anh em sáng lập nhận ra vì sao tôi đã hết sức thuyết phục được anh em cần phải có nhóm chữ Việt Nam Tự Do để xác định ngay từ khởi điểm lập trường dứt khoát của Hội đối với nhóm Thụ Nhân trở cờ mưu toan lấy điểm với bọn CSVN -mafia đỏ- bằng chiêu bài xảo quyệt đến mức tinh vi : nối kết VĐHĐL/VNCH với Trường Đại Học Đà Lạt/XHCNVN , xuyên qua thủ thuật quỷ quyệt hòa hợp hòa giải dân tộc , độc kế bẫy sập của Nghị quyết 36 nhằm phá nát các hội đoàn Người Việt Quốc Gia tại hải ngoại…
***

Để tạm kết bài viết, tôi xin được phép trình bày nhận định nghi thức ( rites ) chào quốc kỳ , quốc ca và phút mặc niệm , khi các cuộc tổ chức họp mặt CSV/VĐHĐL ( thường với danh xưng Thụ Nhân )  có nghi lễ ( protocole ) chào quốc kỳ :

Về nghi lễ chào quốc kỳ và hát quốc ca, tôi nghĩ rằng hầu hết anh chị em CSV đã có đầy đủ kinh nghiệm , hoặc với tư cách cá nhân ( đã đứng ra tổ chức ) , hoặc đã tham dự những buổi tổ chức của các đoàn thể có cử hành các nghi thức ( rites ) nầy . Cho nên tôi chỉ muốn nói rõ hơn về Phút mặc niệm .


1-Nếu không có nghi lễ chào quốc kỳ và hát quốc ca thì chúng ta chỉ tưởng niệm quí vị tu sĩ , thầy cô , đồng môn , thân hữu , v.v… đã vĩnh viễn ra đi .
Nhưng nếu có tiếng hát quốc ca vang lên khi chúng ta chào quốc kỳ thì phút mặc niệm chỉ dành để mặc niệm những ai đã bỏ mình ( hy sinh ) vì Tổ Quốc , trong đó các chiến sĩ đã góp xương máu và mạng sống để bảo vệ quê hương cần được xướng lên trước nhất, ( bao gồm cả quí tu sĩ, giáo sư, đồng môn, thân hữu, v.v…) , vì danh từ chiến sĩ   (combatants) không chỉ hạn chế trong hai chữ quân nhân ( soldats, militaires ). Chúng ta chắc  hẳn đã nghe qua gọi phục vụ dưới cờ ( appelés sous les drapeaux ) và chết dưới cờ  hay gục ngã trên bãi chiến danh dự ( morts sous les drapeaux ou tombés au champ d’honneur ) . Kế đến là quí đồng bào đã vĩnh viễn nằm xuống vì tranh đấu cho lý tưởng tự do, kể cả đồng bào qua đời khi lên đường tìm tự do…
( Chứ nào phải mặc niệm những quí vị qua đời vì lý do bịnh tật hay già yếu ! ) .
Các nghi thức nầy có tính cách quốc tế  -ít là đối với thế giới tự do-  vì liên quan đến sỉ diện các quốc gia . Làm không đúng cách là lẫn lộn sở thích cá nhân chuyên biệt với các nguyên tắc cơ bản khi cử hành nghi lễ trọng đại chào quốc kỳ .
2-Theo thiển ý , sau các phần nghi thức bắt buộc tuân thủ kể trên , chúng ta có thể du di thêm phần một phút tưởng niệm như đã nêu trên .
Người viết mong những ý kiến thô thiển của mình được quí anh chị em CSV/VĐHĐL trước 30.4-1975 quãng đại đón nhận .
Thôn trang Rêu Phong, Xứ Tuyết Canada, chớm thu 2015
Lê Tấn Lộc
Triết 1, ĐHSP/VĐHĐL (1958)
===========================================================================
*Source: Hội Cựu Sinh Viên Viện Đại Học Đà Lạt Việt Nam Tự Do ( AEUDVNL ) http://hcsvvdhdalat.com/
===============================================================





















































































Monday, December 31, 2012

TÌNH YÊU NHƯ MUÔN ĐIỀU RẠNG RỠ HÀO QUANG

Tự truyện

Tình yêu như muôn điều rạng rỡ hào quang…(*)

“Con nâng tâm hồn lên hướng về Chúa.
  Lạy Chúa, con trông cậy Chúa, con không lấy thế làm hổ thẹn.
   Trong số người chờ đợi Chúa đến, không một ai đã thất vọng…”
(TV 24, 1-3)
Nếu không xảy ra “biến cố” sau ngày sinh nhật lần thứ 77 của mình, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được dịp thấm thấu nghiệm đúng lời ca trong phim “La colline de l’adieu” -do Henry King thực hiện cho hãng phim 20th Century Fox, năm1955; John Patrick viết phim chuyện (scénario) theo tác phẩm “tiểu sử” tuyệt vời, ‘livre autobiographique’ (*)“Love is many  splendored thing!” của BS Han Suyin, xuất bản năm 1952- mà vào những đêm cô tịch trên gác trọ sinh viên, đường Phan Đình Phùng Đà Lạt, cuối thập niên 50, tôi thường một mình rung cảm thì thầm ngân nga…Đặc biệt lần cuối, trên Đồi Thông Hai Mộ, tôi đã thẫn thờ cúi mặt khẽ hát Love is…trong đêm giã từ Xứ Hoa Đào lên đường sang Kinh đô Ánh Sáng, để rồi không bao giờ trở lại lần nữa gác trọ thân thương đã từng tích lũy biết bao hoài niệm khó phôi pha theo ngày tháng, mà chưa kịp “tạ từ trong đêm” với cố nhân chỉ một lần tình cờ hạnh ngộ…

MÁU ĐÀO TUÔN XỐI XẢ
Tai nạn xảy ra đột ngột lúc tôi đang làm vệ sinh cho tươi tỉnh, chuẩn bị ngồi vào máy “chăm sóc” bài vở cho tờ Nội San Gia Đình Phan Sinh, số 56, dự trù phát hành vào dịp đón Xuân Quý Tỵ 2013: một giọt máu từ lỗ mũi bên phải rơi xuống bồn rửa mặt…
Tưởng chuyện nhỏ -thỉnh thoảng xảy ra, chỉ trong giây lát là máu ngưng chảy- tôi dùng bông gòn chêm vào lỗ mũi rướm máu, tin chắc sẽ cầm máu tức khắc. Nào ngờ! Hằng tá bông gòn nhét vào mũi đều bị máu cam tống ra hết. Và máu bắt đầu tuôn như vòi nước được mở tối đa!
Phản ứng đầu tiên của tôi -nguy hại thay, sau nầy tôi mới biết- là nhét tối đa bông gòn vào chỗ tươm máu, rồi nằm dài trên sofa ngoài phòng khách: Phước -người phối ngẫu chuyên “chăm sóc” tôi- chùm nước đá lên trán, nghĩ rằng gặp lạnh máu tôi sẽ “đặc quánh” lại. Và  tôi sẽ thoát hiểm! Than ôi! Máu bắt đầu tràn ngập cổ họng tôi và làm tắt nghẽn khí quản! Tức tốc  ngồi bật dậy, tôi ọc ra từng bụm máu đầy một lon nhỏ. Hết lon nầy tới lon khác!
Thấy ngay không cách chi tự cứu, tôi cố gắng hết sức thều thào gọi 911 và thoáng thấy mặt mày Phước xanh như tàu lá, sắp ngất xỉu tới nơi!

CẤP CỨU!
Ông chăm chú nghe tôi chỉ dẫn đây, giọng cứu thương viên (ambulancier) trầm tĩnh phát ra từ máy khuếch đại thanh (haut-parleur) của điện thoại nhà:
*Ngồi nghiêng đầu về phía trước.
*Dùng hai ngón tay bóp chặt chỗ xương sống mũi tiếp giáp với hai lỗ mũi.
*Nhổ ra tất cả máu tuôn xuống miệng. Tuyệt đối không được nuốt!
*Dứt khoát không được nằm và chùm nước đá trên trán hay trên mũi!
Chúng tôi cấp tốc lên đường tiếp cứu ông! Hãy vững tin như vậy và nhất là…phải bình tĩnh, chớ bấn loạn!”
Chưa tới 15 phút, toán cấp cứu đã ập vào phòng khách. Sau khi đo huyết áp và lấy tâm đồ, họ “gói gọn” tôi trên “băng-ca”, chuẩn bị đưa lên  xe ambulance. Chợt cứu cấp viên nhận thấy Phước sắp ngã quị. Cấp tốc đo huyết áp: 210! Thế là họ “xúc” Phước lên xe cứu thương luôn!
Các con và cháu tôi đều ngã bệnh cúm như tôi, trước khi tôi “thổ huyết”. Nên chẳng đứa nào tháp tùng đưa ông bà lão đã bức xa tuổi thất thập cổ lai hi vào Phòng Cấp Cứu bệnh viện Lakeshore (Pointe-Claire), ngoại trừ hai đứa cháu nội chưa bị cúm vật ngã, lo lắng lái xe chạy theo ambulance!
Trên xe cứu thương, hồi tưởng lần đầu, cách đây 17 năm, tôi cũng được ambulance đưa vào Urgence bệnh viện Sacré-Coeur chờ…mổ tim! Cũng chỉ mình Phước được ambulancier “bồng” lên xe cứu thương theo tôi vào…nhà thương. Còi hụ réo inh ỏi vẫn như còn vang lộng bên tai tôi đang nghẹt thở từng chập trên đường tới Lakeshore:
-Chúa ôi! Liệu Chúa có còn thương xót giữ lại trên cõi trần lần nữa -lần thứ năm- đứa con tội lỗi nầy, vô cùng  bất xứng với tình yêu bao la của Chúa chăng, sau bốn kỳ Chúa đã thổi sinh khí cho con trở lại với sự sống (khi con vừa đầy tháng, khi con toan tính tự hủy trong ngục tù cộng sản, khi con vượt biển suýt vùi thây vĩnh viễn dưới lòng đại dương u tối giá băng, khi con bị đột quỵ thập tử nhứt sinh trên đất tạm dung)?

MẦU NHIỆM “AIMÉ”?
Năm cùng tháng tận mà sao quá nhiều biến cố dồn dập trút xuống đầu tôi. Chưa đầy hai tháng, tôi đã phải uống ba lần trụ sinh, mỗi lần mười ngày (Soi ruột: 10 viên! Nhổ răng: 10 viên, Cảm cúm nặng: 10 viên). Ăn uống kiêng cử, thiếu dinh dưỡng, thiếu “nước hạnh phúc” trợ lực, đã thiếu máu vì trụ sinh tác động trên số lượng hồng huyết cầu vốn đã giảm sút, giờ đây lại mất gần 2 lít máu! Quả thật đủ món ăn chơi trong một thời gian kỷ lục! Sanh, Lão, Bệnh đều đã “nếm thử thương đau”… (Cũng đã nhiều phen cận kề cái chết vì chiến cuộc, trước khi thoát hiểm trong gang tấc lúc vượt trùng dương đến được bờ bến tự do. Trên vùng đất tạm cư cũng đôi lần suýt vĩnh viễn xuôi tay trong bịnh viện). Chỉ còn món Tử thiệt thọ nữa là hoàn tất chu kỳ làm kiếp con người: sạch nợ trần gian!
Lần “xuất huyết” nầy chứng tỏ tình trạng sức khỏe tôi xem ra đã tới hồi cực kỳ gây cấn, nguy kịch…
Dù do ambulance đưa tới, Phước và tôi vẫn phải qua thủ tục lựa thương (triage), nghĩa là cũng phải chờ…được cấp cứu. Đang mùa dịch cúm, Phòng Urgence Lakeshore cũng như các nơi cứu cấp khác đầy nghẹt bịnh nhân. Hầu hết các bịnh viện vùng Montréal nói riêng, tỉnh bang Québec nói chung đều trong tình trạng…quá tải. Cho nên phải non một tiếng đồng hồ sau tôi mới được đưa vào phòng …chờ bác sĩ khám. Phước may mắn hơn, được trực tiếp đưa vào phòng bịnh nhân có trang bị máy móc theo dõi tình trạng tim mạch, nhưng cũng chỉ nằm chờ…bác sĩ tới khám, như tôi!
Trong khi chờ đợi, tôi được y tá yêu cầu “ngồi nghiêng về phía trước, bóp mũi, thở bằng miệng, nhổ máu ứ trong họng ra khay nhỏ bằng carton ép”, với sự trợ lực của đứa cháu nội nhỏ, đứa lớn bận “trông nom” bà nội.
Cực hình “ngộp thở” kéo dài thêm một tiếng nữa…trong khi chốc chốc y tá lại chớp nhoáng xuất hiện…rút máu đi thử nghiệm! Hai cánh tay tôi loang lổ nhiều vết tím bầm. Trông tôi không khác cá mắc cạn, há mồm “hớp hớp” không khí! Sắp đứt hơi tới nơi thì, may thay, bác sĩ “cứu tinh” gấp rút xông tới “take care” tôi  kịp thời!
Dù tai bắt đầu ù, mắt bắt đầu đổ đom đóm, tôi định thần lại được ngay khi nhìn thấy bảng tên bác sĩ: AIMÉ Dahan! Ngẫu nhiên trùng hợp hay định mệnh an bài? Phải chăng BS Aimé là “hiện thân” của Cha Trợ Úy Dòng PSTT Aimé Đỗ Văn Thông?  Phải chăng Thiên-Chúa-Tình-Yêu đã đến tìm tôi cứu độ mà không đợi tôi tìm Người kêu xin, van nài cứu khổ? Hai tôi tá Chúa, BS Aimé và LM Aimé, phải chăng là “thiên sứ” mà Đức Kitô truyền sai đến kéo đứa con bất xứng nầy ra khỏi cơn nguy khổn, BS chữa trị phần xác, LM chăm lo phần hồn? Mầu nhiệm thay: “Love is many splendored thing…”! Tôi hân hoan ứa lệ thì thầm:
Biết lấy gì cảm mến, biết lấy chi báo đền Hồng ân Chúa cao vời, Chúa đã làm cho con”.

ĐÊM “HÀNH LANG”: LOVE IS
Bác sĩ Aimé cho biết sở dĩ phải lấy máu nhiều lần, dù biết tôi đã mất khá nhiều máu, là vì cần thử nghiệm xem có vấn đề gì trầm trọng hơn đằng sau chuyện đổ máu cam chăng. Nhất là cần biết rõ số lượng máu đã mất để định liều lượng sérum sẽ phải tiếp cho tôi.
Theo BS, hồ sơ bệnh lý của tôi cho thấy chuyện ngăn máu tiếp tục chảy qua mũi và tuôn xuống cổ họng tôi không giản dị, vì tôi đã phải uống thuốc loãng máu sau lần mổ tim. Nếu tiêm thuốc cầm máu, sẽ có nguy cơ máu đông đặc và tôi có thể bị trụy tim (heart attack). Do đó, ông sẽ bơm thuốc qua một ống dẫn nylon, tạo áp lực tối đa bịt kín lỗ mũi đang chảy máu, nhằm ép sát mạch máu nhỏ đã bể vào thành mũi, chặn mạch nầy dẫn máu. Như thế lỗ mũi bên kia cũng sẽ không dẫn khí thở cho tôi được nữa. Tôi chỉ còn cách hít thở bằng miệng! Sẽ rất khó chịu, nhưng không cách nào khác…Quả đúng vậy, cách trị liệu nầy làm tôi đau buốt tận óc, gân xanh nổi hai bên thái dương trông rất dễ sợ. Gần như tôi thường xuyên thiếu hơi thở, tưởng chừng sắp đứt hơi tới nơi!
Tôi qua đêm trên giường sắt đặt ngoài hành lang lổn ngổn nhiều giường khác -với nhiều bịnh nhân rên rỉ, kêu khóc thâu đêm- trong tình trạng cực kỳ khó thở, miệng lưỡi không còn tí nước bọt, khô quánh vì phải “hớp” không khí không ngưng nghỉ, trong thế ngồi, trắng đêm không chợp mắt! Đôi khi chập chờn thiêm thiếp, phải cố gắng tự đánh thức ngay, vì lỡ ngủ quên, ngậm miệng thì…tắt thở liền! Cổ họng tôi nóng bỏng như núi lửa, uống bao nhiêu nước cũng không tạo được độ ẩm cần thiết, tưởng chừng như nước vừa hút vào đã bốc thành hơi! Chưa kể mỗi lần hút nước theo ống dẫn là mỗi lần tôi lên cơn suyễn, sặc sụa té ho, hổn hển “kéo đờn cò” vì… miệng bận uống, không còn “hớp” dưỡng khí được nữa; mà mũi thì bị “đóng chốt” kín mít!
Dù không chút hở tay với các bịnh nhân khác, BS Aimé vẫn qua lại ghé mắt thăm hỏi và ủi an tôi.
-Bác sĩ quả xứng với cái tên Aimé, vì rất nhân đạo (humain), giàu tình người. Tôi ngỏ lời cảm ơn BS Aimé mà như đang ngỏ lời tri ân Cha Aimé! Và chừng như tôi đang nhìn lên cao… “xin dâng lời cảm tạ hồng ân Thiên Chúa bao la…”!
Vâng, Tình Yêu Thiên Chúa bao la đã rạng ngời bao phủ những bàn tay ân cần yêu thương chăm sóc tôi trong đêm nằm bịnh xá, như tiếp nối công trình cứu độ của Người dành cho tôi, đứa con bất xứng nhưng đang nguy khổn: BS Aimé, hai đứa cháu nội, người phối ngẫu luôn tìm cách xin tháo gở dây nhợ chằng chịt đến thăm nom tôi suốt đêm, các y tá và nhân viên phục dịch luôn sẵn sàng trợ giúp tôi khi cần…
Ngay cả người bạn xa xưa, chỉ một lần tình cờ gặp gỡ, hơn nửa thế kỷ về trước trên “miền đất của đồi thông mù sương”, hiện cách xa tôi những ba múi giờ cũng thường xuyên gọi điện thoại di động theo dõi bịnh trạng chúng tôi…
Quả tình, Love is…
Không hiểu sao, suốt đêm không chợp mắt, tôi cứ thầm thì mãi:
“Tôi đã thấy nước từ bên phải đền thờ chảy ra…Và nước ấy chảy đến những ai thì tất cả đều được cứu rỗi và reo lên: Alléluia! Alléluia!”.
Có thể tôi nghĩ tới những lần viếng và đọc kinh cầu nguyện cho ACE tôi đã an nghĩ trong tay Chúa.Tự nhiên tôi cảm thấy bình an trở lại tâm hồn, dù cơn khốn đốn thân xác vẫn chưa lắng dịu, bởi lẽ càng lúc tôi càng nhận ra lòng Tin, Cậy, Kính Mến và Phó Thác lớn mạnh trong tâm hồn tôi. Rồi đây, sẽ có thể:
“Khi Chúa thương gọi tôi về, hồn tôi hân hoan như trong một giấc mơ…”

LẠY CHA…”
Gần sáng, BS Aimé kiểm tra lại sức chịu đựng của tôi, giảm bớt áp lực trong nút chặn, từ mức tối đa xuống mức trung bình, cho tôi dễ chịu hơn. Nhưng tôi chưa thoải mái được chút nào, trái lại vẫn cảm thấy “ngộp nước” như người bị chó dại cắn ở cuối giai đoạn cơn điên hoành hành, hay ngộp thở như người đang chết đuối…Vị lương y như từ mẫu thương cảm vuốt lưng tôi, nâng ly cho tôi hút nước thấm ướt đôi chút miệng lưỡi đã khô khốc, đôi môi đã nứt nẻ:
-Gắng sức chịu đựng đi ông nhé! Vị lương y vỗ về tôi. Nếu tôi rút nút chặn, ông sẽ đỡ khốn khổ. Nhưng máu sẽ tuôn ra lại và  sẽ vô cùng nguy hiểm, vì chưa chắc chúng tôi trở tay kịp để cứu ông. Détendez-vous! (Thư giãn đi ông)! Tôi “take care” ông mà! Yên chí đi! Hai tiếng nữa, tôi trở lại giảm áp lực trong mũi xuống mức thấp nhất. Nếu mọi việc diễn tiến tốt đẹp, tôi sẽ cho ông xuất viện sớm.
-Nghĩa là bác sĩ sẽ tháo gở nút chặn…
-Không, không! Chưa được đâu! Phải để yên nút chặn tại chỗ ít là ba ngày. Để tránh nguy cơ về chưa được bao lâu, ông lại phải gọi 911! Chúa Nhật tới đây mình gặp lại nhau, hy vọng tôi có thể an toàn “giải tỏa” nút chặn cho ông hít thở bình thường trở lại…
Lương y nắm chặt đôi tay lạnh ngắt của tôi như để chuyền hơi ấm tình người, trìu mến nhìn tôi buồn bã lắc đầu ngao ngán nghĩ đến nỗi thống khổ sẽ phải tiếp nối dài lâu (un long calvaire) khi trở về nhà. Chưa qua hết một đêm “hứng chịu” thiếu hơi thở mà tôi đã ngất ngư, cảm tưởng đêm dài như… thế kỷ! Thêm ba ngày “hụt hơi” nữa, trời ạ!

Tuy rất khốn khổ về chuyện hô hấp gần như bị tắt nghẽn, tôi vẫn không quên Phước đang bị hàng tá dây nhợ “giăng mắc” trong phòng bịnh, rất xa hành lang nơi tôi đang cong người thở dốc thâu đêm. Không thể tự mình di chuyển tới xem hiện trạng Phước ra sao, tôi chỉ còn biết rốt lòng cầu nguyện Ơn Trên quan phòng cho Phước qua cơn hoạn nạn… vì tôi!
Tôi cũng nhiệt thành cầu nguyện cho người bạn phương xa -thường tự nhận mình được “sinh ra dưới ngôi sao xấu”, toàn gặp chuyện đau lòng với thế thái nhân tình- đã nhiều phen giao phó số mạng trong tay các y sĩ giải phẫu, trước khi được định cư trên vùng đất tự do. Và hiện lên cơn đau bụng dữ dội đã mấy ngày liền. Thế nhưng không vì thế mà nàng không lo sốt vó, tìm mọi cách liên lạc theo dõi bịnh tình chúng tôi. Rất có thể nàng cũng sắp được đưa đi cấp cứu tới nơi!
Tôi cũng không quên nguyện cầu cho ACE Dòng PSTT, văn, thân hữu khắp nơi đang  lâm trọng bịnh sớm hoàn toàn bình phục, “tai qua nạn khỏi, tật bệnh tiêu trừ”, cậy vào lòng Chúa thương xót!
Nghĩ lại, những tháng này bị đày đọa trong trại  tù “cải tạo” của CS, mỗi lần suýt lâm nguy vì đám cai ngục toan đánh đập hay tra khảo, tôi nhớ rõ chỉ cần đọc Kinh Lạy Cha, tức khắc…tai qua nạn khỏi. Lúc vượt biển, lúc mổ tim cũng vậy; nhưng kèm thêm Kinh Kính Mừng Kinh Sáng Danh…
Tôi đọc thầm ba Kinh trên, thiết tha hướng về Cha Thánh Phanxicô-Assisi, Cha Phanxicô Trương Bữu Diệp (mà Phước thường đọc kinh cầu mỗi tối) cầu xin hỗ trợ tinh thần chúng tôi những lúc cơ cực thế nầy… Hơn lúc nào hết tôi vững tin:
“Hãy tìm sẽ gặp, hãy xin sẽ được, hãy gõ, sẽ mở cho…”.

HỒNG ÂN CHÚA
Bảy mươi bảy năm qua, tôi nhận ra đã được quá nhiều ân sủng từ Thiên Chúa mà hầu như tôi chưa đền tạ đúng mức. Tôi cũng được nhiều ơn ích từ Mẹ Maria, Cha Thánh Phanxicô-Assisi, Cha Trợ Úy Aimé Đỗ Văn Thông, lòng yêu thương của ACE Dòng PSTT và thân bằng quyến thuộc khắp nơi mà gần như tôi chưa đáp trả tương xứng… “Biến cố rướm máu” lần nầy cho tôi nhận rõ hơn rằng quả thực tôi đã thực sự được yêu thương nhiều hơn tôi tưởng: Love is...
Tôi nhận ra thiếu sót to lớn rằng tôi đã không thực sự yêu anh chị em mình như Chúa đã yêu tôi. Phải chăng tôi đã không thực sự mở lòng với tha nhân, vì ích kỷ, vì chỉ thích nhận vào hơn cho đi? Tôi chạnh nghĩ phải chăng mình cứ miệt mài nài xin ân sủng thiên phước mà quên rằng biết bao anh chị em vạn lần kém may mắn hơn nhưng vạn lầu ưu tú hơn mình cần được Chúa xót thương ưu tiên quan phòng. Tôi lại thì thầm, cảm thấy thèn thẹn trong lòng:
-Hồng ân Chúa bao la tuôn đổ xuống chan hòa.
Tuy tay tôi nhỏ bé, bao nhiêu cũng không vừa…”
Thế đấy! Bao nhiêu cũng không vừa! Than ôi! Lòng tham vô hạn, túi tham không đáy! Nếu ai cũng “biết đủ…là đủ”(tri túc…hà thời túc) thì thiên hạ đỡ sanh giặc dài dài,  bá tánh sẽ an cư lạc nghiệp thay vì tìm đủ mọi cách, nêu đủ mọi lý do để không ngừng xâu xé, tàn sát lẫn nhau!

ÔI! HƠI THỞ!...
Phiếu hẹn gặp lại lương y Aimé trong tay như giấp cho phép xuất viện, tôi nhanh chóng tìm Phước để cùng ra về. Nào ngờ Phước đã nằm chờ suốt đêm mà chưa được BS chẩn bịnh. Đành chờ nữa thôi! Tôi ngồi cú rũ tiếp tục há mồm hớp không khí, nhìn Phước dây nhợ chằng chịt, khó khăn di động! Gần hết ngày, mới được thông báo Phước “vô sự” sau một chuỗi thử nghiệm máu và nghiên cứu tâm đồ. Tạ ơn Chúa!
Suốt chặng đường về do đứa cháu nội lớn đến đón, Phước tươi tỉnh, tôi héo úa, vẫn tiếp diễn màn “cá mắc cạn” ngáp gió!
Bước chân vào nhà: y như bãi chiến trường chưa kịp dọn dẹp! Giữa phòng khách, một xô con đầy máu đã quến cục, chưa kịp đổ. Băng bông vấy máu khô vung vãi tứ tung. Từ khi vào tới lúc rời Lakeshore, tôi chỉ thức trắng “hút” nước, hớp gió cầm hơi nên choáng váng mặt mày, ngã bật trên sofa. Nhưng  cũng chỉ để tiếp tục thở dốc “nút” nước, vốn  đã rất khó khăn, nói chi tới chuyện ăn uống!
Chưa kịp hoàn hồn thì…Lakeshore gọi thông báo cần đưa Phước trở lại Phòng Cấp Cứu, theo yêu cầu của BS chuyên khoa tim mạch! Lý do: soát lại tâm đồ thấy Phước có…vấn đề! Không cách chi tôi lái xe đưa Phước đi trong tình trạng “bèo nhèo” như cái mền rách. Đành chờ sáng mai thôi.
Lại một đêm thức trắng, không ăn được, chỉ hút nước, húp soupe, ngồi chịu trận...kiệt lực chờ sáng! Nào dám uống thuốc ngủ, vì có thể ngủ quên, ngậm miệng là… tắt hơi… ngủ vĩnh viễn luôn! Nhưng rồi sáng hôm sau tôi cũng phải cố thu hết tàn lực và ý chí lái xe đưa Phước đi. Lại một ngày uể oải đợi chờ, Phước chờ khám, tôi chờ…gục ngã! Thế mới hay tính tối cần của hơi thở vì…hơi thở là…sự sống!
Nữ BS Schiff nghi ngờ có một thứ như “souffle” trong nhịp tim đập của Phước, nên cho hẹn -lại hẹn!- tuần sau trở lại làm “écho” xem có phải bị…hở van tim chăng! Lại thêm một đòn cân não nữa rồi. Năm cùng tháng tận mà hết chuyện nầy tới chuyện khác! Quả thật, tôi số…con rệp!
Trong khi chờ đợi được “giải phóng” khỏi cái ách “nút chặn”, viễn tượng thêm ba ngày không ăn, không ngủ, thiếu hơi thở tối cần cho sự sống, với người phối ngẫu cũng đau yếu rề rề quả thật không chút chi hứng khởi. Con cháu, khi dịch cúm đang hoành hành kinh khiếp, cũng không khá gì lắm, lại còn bận mưu sinh nữa. Chúng tôi chỉ còn cách…tự lo liệu thôi: Phước phải lần theo vách tường lui tới bưng nước cho tôi “chữa lửa” nơi duy nhất tạm thời còn hớp dưỡng khí cho tim đập, nấu cháo hay xúp lõng cho tôi lót dạ cầm hơi để còn sức ngồi trắng đêm canh chừng từng hơi thở đứt quãng! Y như người què quặt thăm nom người bất đắc dĩ bị “á khẩu”! Ba đêm dài như ba thế kỷ nữa…

YÊU THƯƠNG RỘ NỞ
Điện thọai nhà không ngưng reo liên tục. Bằng hữu, đồng nghiệp, môn sinh khắp nơi, trừ VN, gọi tới vấn an. Người bạn xa xưa từ Cali, hằng ngày gọi sang ít là đôi ba lần. (Có lẽ quá lo rầu cho chúng tôi mà nàng quên cơn đau kịch liệt, khỏi phải vào emergency…chăng?). Riêng ACE Dòng PSTT trong nhóm thân hữu thì “phôn” tới tấp! Nhưng tôi nào trả lời được, chỉ còn biết nhờ Phước giúp đáp trả tấm thạnh tình của mọi người dành cho chúng tôi.
Sau khi rời bịnh viện, người duy nhất tôi báo tin bằng điện thư là Cha Trợ Úy Dòng, để xin phép Cha được vắng mặt ngày học Thánh Kinh sắp tới và xin tạm hoãn phụ trách phần vụ thư ký tòa soạn một thời gian ngắn. Phước báo cho Th.L. dặn dò giữ kín chuyện bịnh hoạn của tôi. Nhưng rồi T.X. biết (do Th.L), Ban Báo Chí biết…
-Anh Lộc ơi! TX đây! Chị Phước cho Th.L. biết anh rất mệt, không nói chuyện được. Chị nhắn ACE đừng khổ thân rủ nhau lên thăm anh đang khi thời tiết quá khắc nghiệt. Nhưng tụi em không yên lòng khi biết chị cũng bịnh mà phải nấu nướng, săn sóc anh; không thể vô tâm khi biết anh chị chẳng thể trông nhờ các cháu, đứa bị cảm cúm, đứa bận đi làm, đến trợ giúp. Từ lâu tụi em đã tự xem mình như hai đứa em gái cật ruột trong gia đình anh chị. Cho nên tụi nầy tự nguyện lên nấu nướng, trông nom nhà cửa cho chị đỡ nhọc nhằn, cho anh an tâm dưỡng bịnh…
Quá xúc động, tôi gắng sức trả lời TX qua speaker điện thoại:
“TX em! Anh thấu hiểu ân tình của hai cô em gái của anh, cũng như lòng cảm mến của ACE chúng ta dành cho anh. Nhất là dành cho chị Phước. Nhưng hai em chớ khá bận tâm quá mức. Anh có ăn uống gì được đâu! Chỉ uống nước chai (ít là sáu bảy lít mỗi ngày) và húp nước cháo hay xúp lõng. Hai em cần giúp ACE già yếu, bịnh tật, neo đơn của chúng ta hơn. Anh không sao đâu, dù anh đang chịu cảnh “ngộp thở” nầy như một cực hình vô cùng khổ sở. Gấp bội lần anh mổ tim. Nhưng coi như anh kề vai vác tiếp, chút ít thôi, thập giá. Những đêm khốn khó vì hít thở quá gay go, anh đã giang hai tay ngước nhìn lên cao, thầm van nài Đấng Cứu Độ:
-De profundis clamavi ad te Domini!(Từ vực thẩm sâu, con kêu lên Ngài, Chúa ơi!)
-In manus tuas Domine, commendo spiritum meum!(Xin phó thác linh hồn con  trong tay Chúa!)…
Và không ngừng cảm tạ Chúa vì cảm nhận được Người đã thường xuyên kề  cận vỗ về, ủi an anh trong cơn gian khổ cùng cực nầy…”

Một lúc sau…
-NKT đây anh Lộc! Nghe anh đã về nhà, tôi mừng lắm. Thiếu anh tôi chẳng biết phải xoay sở thế nào với chuyện báo chí của Dòng…Anh Lộc ơi! Tôi mừng lắm!
-Anh an tâm. Qua cơn “khổ nạn” nầy, tôi sẽ cùng anh chị em trong Ban Biên Tập tiếp tục phụ giúp Cha Trợ Úy xúc tiến việc gom góp bài vở cho tờ Nội San phát hành đúng thời hạn đã dự liệu…
Liên tiếp mấy ngày, không thể nhớ hết bao nhiêu cú điện thoại của ACE đề nghị lên thăm chúng tôi! Cả những ACE có chút hiểu lầm nhau trước đây cũng điện thoại ân cần vấn an anh “Trưởng ban Báo chí” có hơi chút khó tánh!
Quả tình, Love is…
Tôi chợt nhớ Cha Trợ Úy Aimé không ngừng nhắc nhở ACE luôn yêu thương nhau: “Miệng nói yêu Chúa mà không yêu anh chị em mình là…không yêu Chúa đâu!”
Lắm lúc tôi nghĩ ACE và tôi hầu như “quên” rằng:
Đâu có tình yêu thương ở đấy có Đức Chúa Trời. Đâu có lòng từ bi ở đấy có ân sủng Người. Đâu có lòng bác ái thì Chúa chúc lành không nguôi. Đâu ý hiệp tâm đầu, ở đấy chứa chan niềm vui…”
Giờ đây, tôi thấu hiểu vì sao anh Đa-Minh Mai Xuân Lâm thường nói với tôi anh rất “thích hát Thánh Ca” và luôn khuyến nhủ tôi “bằng mọi giá, nên sống hòa thuận với ACE mình”!
Thế nên, tôi “hạ quyết tâm”, sau khi bình phục, trở lại sinh hoạt bình thường, sẽ tự nhắc nhở và cổ võ ACE tôi chớ quên đặt Đức Ái lên hàng đầu trong giao tiếp. Vì xác tín rằng: Mầu nhiệm hoán cải chỉ hiển lộ khi Tình Yêu “lên ngôi”!

THÁNH LỄ NGUYỆN CẦU VÀ… “TAI ƯƠNG” ĐƯỢC GIẢI TỎA.
Ngày đứa con trai độc nhất đưa tôi trở lại Lakeshore cho BS Aimé tái khám cũng là ngày LM Aimé dâng Thánh lễ mở đầu cho buổi học Thánh Kinh…Cha Trợ Úy yêu cầu ACE hiệp ý cầu nguyện cho Phước và tôi chóng bình phục. Lúc bấy giờ đa số ACE mới rõ chúng tôi đã phải vào bệnh viện cấp cứu.
Dù bác sĩ trị liệu đã cho hẹn thật sớm (7 giờ sáng), tôi vẫn phải mòn mỏi tiếp tục “hớp” không khí chờ hơn 3 tiếng đồng hồ sau mới được vào phòng khám …chờ được “giải cứu”! Bởi vì bịnh nhân đủ thứ bịnh nằm la liệt ở Phòng Đợi, cũng chờ được… cứu cấp!
Khi “lương y” Aimé “rút chốt” đóng chặt mũi, tôi thực sự cảm thấy mình được…hồi sinh với nút chặn bị “bứng” đi để dưỡng khí “tự do” tràn ngập buồng phổi trợ lực cho tim mạch trở lại điều hòa…Tôi như người chết đuối vừa được “xốc nước” cho hơi thở trợ tim cứu sống. Cảm giác mãnh liệt nhất của tôi lúc đó y như là tôi từ bóng tối âm u, ghê rợn của địa ngục bước ra vùng rực rỡ hào quang của địa đàng! Rõ rệt nhất, tôi như vừa được lương y Aimé cất đi cục bướu ngàn cân trĩu nặng trên lưng!

Tôi được giải thích nguyên do đổ máu cam kinh khiếp: máu quá loãng, trong nhà để sưởi quá nóng nên không khí thiếu độ ẩm, các mạch máu nhỏ trong mũi quá khô sẽ rất dễ bể. Cho nên phải thường xuyên mở máy tỏa nước tăng độ ẩm (humidificateur) và bôi chất nhờn (vaseline) vào hai lỗ mũi, tránh “ngoáy” hay hỉ mũi quá mạnh, cố gắng tối đa tránh…hắt hơi!
Không dễ tăng độ ẩm vì Phước sẽ bị…nhức xương, do chứng  loãng xương! Bà sợ lạnh, ông sợ nóng. Cho nên chỉ còn cách giải quyết ổn thỏa là…mỗi người ngủ một phòng riêng. Nếu không, chảy máu lần nữa, tôi có thể…đi chuyến tàu suốt!

CHỈ CÓ TÌNH YÊU
Cuối cùng, Chúa đã xót thương giữ tôi lại thêm lần nữa để tôi tiếp tục nguyện ước hoán cải, cho tới nay chưa tiến triển khả quan lắm. Và cho tôi thêm cơ hội đón mừng lần nữa Chúa Hài Đồng Giáng Sinh …
Biến cố “rướm máu” vừa qua cho thấy trong tíc tắc, có thể tôi đã là một sự có mặt bị vĩnh viễn bôi xóa trên cõi trần:
-Cuộc sống con người như cỏ hoa. Một cơn gió thoảng đủ làm cho nó biến đi. Nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích…

Qua cơn nguy tử, tôi nhận thức rõ ràng hơn thân phận mõng dòn của kiếp người:
-Phù hoa tiếp nối phù hoa. Trần gian tất cả chỉ là phù hoa…
Cũng nhờ “kinh qua” sự mõng dòn đó mà tôi nhận định chính xác hơn vị trí ưu việt của Tình Yêu. Rõ ràng, tôi nhận ra, quả thật:
Love is many splendored thing!
Để từ đó, thừa nhận chỉ có Tình Yêu tha nhân mới giúp tôi chế ngự được tính kiêu căng, tự mãn, hầu phát huy tính khiêm hạ để trọn vẹn sống thuận hòa với ACE, cùng hỗ trợ nhau  trên đường tu đức.

Đôi khi mãi hăng say tranh luận  hay bình phẩm người chung quanh, tôi lãng quên, thực chất quá bé nhỏ của mình…
Đêm nay, trong “căn nhà ngoại ô” Thôn trang  Rêu Phong, giờ đây hoàn toàn tĩnh mịch, thanh vắng -nơi một thuở ACE tôi yêu thương quay quần bên nhau sau Thánh Lễ Đầu Năm, tặng nhau nụ cuời như tặng nhau bông hồng- tôi lặng lẽ quì trước bàn thờ dâng lời cảm tạ Chúa đã thương xót gìn giữ tôi 77 năm qua, để rồi xúc động ngút ngàn “tâm tình” với Người:
“Trong trái tim Chúa yêu muôn đời con xin được một chỗ nghỉ ngơi nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi như nước mưa tan biến trong khơi…Nhỏ bé thôi! Nhỏ bé thôi!....”

-nhỏ bé thôi lê tấn lộc-
(Mùa Giáng Sinh 2012)
________________________________________________________________________
Ghi chú: Là tự truyện, dĩ nhiên tính chất cá nhân, chủ quan là điều khó tránh. Nhưng trên một bình diện nào đó, bài viết có thể giúp vài kinh nghiệm về bịnh chảy máu cam cho một số độc giả. -LTL-